| Thời học sinh |
|
|
| 29/07/2007 | |||||||||||||||||
|
Ngày đầu tiên mình đến trường không giống như trong cái bài hát "Ngày đầu tiên đi học" gì đó, không phải là mẹ dắt tay tới trường, mà là mẹ vừa đánh vừa lôi lên trường, hix hix, chả nhớ rõ nữa. Mình chỉ nhớ mang máng là hôm đó bị đánh nhiều lắm, rồi sợ cô giáo nữa, suốt buổi sáng chỉ biết ngồi khóc, khóc mãi. Học chán 2 năm mẫu giáo rồi cũng trèo lên cấp I. Mặc dù trước buổi học đầu tiên đã được sắp lớp, sắp chỗ, nhưng đến hôm đi học chính thức, mình cũng chỉ biết nép ngoài cửa lớp chẳng dám vào, mãi cho tới khi cô chủ nhiệm ra hỏi: "Con học lớp nào mà lại không vào lớp đi?". Khi đó, cậu học trò ngoan mới lí nhí: "Dạ con học lớp này...". Hihi, vậy là vào học. Năm đó mình học lớp 1A6, trường Trưng Vương - Bảo Lộc, cô chủ nhiệm là cô Sáu (tụi mình gọi là cô Sáu mập, để phân biệt với một cô giáo tên Sáu khác trong trường). Có lẽ hồi đó còn quá nhỏ cho nên mọi ấn tượng của mình về cô Sáu không nhiều, hình như chỉ là dáng người rất "mi nhon" và cô rất hay cười. Thật là thiếu sót nếu không nhắc tới chuyện oan uổng này: Số là hồi đó chơi với 1 thằng bạn phá lắm, có 1 lần nó xúi mình chui vào nhà kho của trường lấy mấy mảnh kính vỡ đem ra đập. Chẳng may có một thầy giáo nghe tiếng kính vỡ chạy lại, tóm cả 2 thằng, tặng cho mỗi đứa 1 bạt tai; thầy bảo 2 thằng không được đi đâu, đứng yên chờ thầy đi gọi bảo vệ đến. Thằng kia mới 6 tuổi thôi mà cáo quá, sau khi thầy đi, nó nói rằng nó đi theo thầy xin cho. Ngờ đâu nó chui tọt ra ngoài hàng rào trốn mất tiêu; còn mình vừa "ngoan" vừa ngu đứng chờ. Trong cái rủi cũng có cái may, chú bảo vệ biết được tấm kính đó vỡ trước nên tha cho về, chứ không thì ốm đòn mất, cái tội nghịch... Lớp 2, chểnh mảng quá hay sao mà chẳng còn giữ một chút thông tin nào cả! À, nhớ rồi, hồi đó học lớp 2A1 của cô Hồng. Chẳng lầm thì toàn đi học buổi sáng, lội bộ cả 5 cây số từ xóm ruộng lên, lâu lâu còn được mẹ cho 500 ăn quà vặt thích lắm (dần dần quen miệng) Học tiểu học mà ở lại lớp cũng kỳ, thế là mình phải lên lớp 3 cho kịp chúng bạn. Lớp 3(3A1) đc học buổi chiều, cứ giờ ra chơi cả đám con trai lại chơi trò "rượt bắt vô tù", một bên chạy trốn và một bên đi truy lùng đem về nhốt, có canh giữ đàng hoàng. Hễ khi nào bắt hết bên kia thì bên kia phải thành cai ngục và đi bắt ngược trở lại bên này... Khi tiếng trống báo hiệu hết giờ ra chơi cũng là lúc cả bọn phải vào lớp, mặt đứa nào đứa đó mồ hôi nhễ nhại, trong sự hậm hực và tiếc nuối. Cũng trong một cuộc chơi như vậy, mình chạy hăng quá nên bị một bạn bên phe cai ngục ngáng chân, cả thân hình "đồ ... xộ" bổ nhào xuống đất, điểm tiếp xúc đầu tiên là... cái tai. Máu me chan chứa mà mình chả khóc gì cả, cô chủ nhiệm xuýt xoa đi xin chú bảo vệ 1 bịch bông gòn cầm máu, cả trường bu đen lại xung quanh anh bạn đầu máu. Chỉ khổ cái bạn làm mình té, cứ chạy theo rối rít xin lỗi, có chơi có chịu xin lỗi làm gì, cho nó nhớ chứ, hi! À, cô chủ nhiệm hồi đó là cô Khuê, nhà giàu lắm. Chồng cô làm chủ thầu xây dựng nên có một chiếc xe con đậu ở góc nhà, em bé con của cô có rất nhiều đồ chơi, nên mồi lần đến nhà cô học, chỉ lo làm sao làm xong bài tập và lao vào đống đồ chơi liền. Nghĩ lại sao mà hồi đó giống bi chừ thế Ti nhỉ? Lớp 4 (4A4), lớp 5(5A4) cũng không có gì đặc biệt lắm, có lẽ tuyệt vời nhất là chiếc xe đạp cũ sản xuất tại Đông Đức được bố mua cho vào đầu năm học. Đến bây giờ nó vẫn còn nhưng không để chạy mà là nằm trong nhà kho bụi bặm rồi. Thi tốt nghiệp tiểu học, mình mới thấy được những cái mà người ta gọi là tệ nạn trong thi cử của ngành giáo dục. Sáng hôm đó thi môn toán, mình làm bài ngon ơ từ đầu tới cuối, đang loay hoay chỉ bài cho con bé bên cạnh thì mình cảm thấy chóng mặt, được giám thị đưa vào phòng y tế. Trong phòng y tế, dầu gió xanh khuynh diệp đã làm chàng ... xĩ tử tỉnh cả người, sáng không lo ăn, trúng gió là phải. Chẳng có gì lạ nếu cô giáo không lục cái gì đó trong túi áo mình, ban đầu mình tưởng là cô giáo xoa dầu cho mình, nhưng đến lúc quay lại phòng thi sực nhớ, lôi trong túi ra xấp bài giải toán cô cho thì mới hiểu ra vấn đề. Nhưng mình chẳng cần nó nữa, cho mấy đứa bên cạnh. Mình trúng gió thiệt mà cô tưởng mình không làm được bài, thiệt tình... Năm đó vừa đủ điểm để vào trường công lập: trường THCS Quang Trung, xịn nhất TX à nha. Nhưng mình không có duyên học tại ngôi trường này, chỉ có thể học đúng 22 ngày, đá bóng mấy trận là chuyển trường, xuống Đạ Tẻ... Thời điểm mình chuyển trường cũng là lúc gia đình gặp biến cố, mỗi người một phương, chưa biết khi nào đoàn tụ. Việc học của mình lúc đó trông rất mơ hồ, không có một chút tương lai. Mình ghét đi học, mình không muốn gặp bất kỳ một ai trên lớp cả, và mình làm đủ mọi cách để được ở nhà, từ việc giả đau bụng để khỏi đi học, cho đến việc không làm bài tập để bị đuổi về... Đầu óc trống rỗng... Cũng không thể hiểu tại sao lúc đó mình lại sa sút đến như vậy, không thể đổ cho cái lý do "chuyện gia đình" đc, vì mình là người trong cuộc, mình rõ hơn ai hết. Mình cũng quen dần với cuộc sống ở vùng đất mới, mình có những người bạn đầu tiên; chưa quen với cách xưng hô "mày - tao" vì hồi trên BL có bao giờ nói như vậy đâu? Nhưng riết rồi cũng gọi tuốt luốt, cũng đánh nhau, cũng đá banh, tắm sông như cơm bữa. Lớp 6 mình học anh văn cũng khá, được cô Mỹ cưng lắm, lại còn hay được cô chở về nhà nữa. Mặc dù lâu lâu bị mách mẹ vì tội trốn thuế, í quên, là trốn học, nhưng mình vẫn chẳng hề ghét, mình biết ai cũng thương mình cả. Comments (8)
![]()
T
said:
|
|||||||||||||||||
Bạn tui ơi! Bài viết của bạn làm tui phải bật cười đó (mặc dù tui đang có chút buồn bực), ko ngờ bạn tui cũng có một thời tiểu học "lẫy lừng" thiệt ![]() |
| À, nhưng sao bạn chỉ viết về khoảng thời gian học tiểu học thôi vậy, kể tiếp đi chứ! |
Hihi, hôm đó đang viết thì buồn ngủ, mình đi ngủ mất tiêu. Mấy bữa nay lại bận nên mình bỏ nửa chừng đó, chừng có thời gian rồi viết tiếp Mà giờ tiếp luôn ha... |
| oh`,to thay blog cua ban hay lam! chac han la trinh do vi tinh cua ban phai sieu lam. neu ko phien thi cho hoi nay ban bao nhieu tuoi? |
Hihi, mình cũng bt thôi, chẳng có gì là xiêu cả bạn ạ! Cảm ơn bạn, mình chẳng thấy phiền khi bạn hỏi như vậy. Năm nay mình không còn đi học nữa, và đang đi làm, tuổi của mình là X . Chúc bạn vui, chúc cả bT cũng zui zẻ nữa nghen, dạo này nhăn nhó ngó thấy ớn ![]() |
| Tui nhăn nhó hồi nào chứ, bạn chỉ giỏi nói bậy thôi hà! Mà sao kỳ vậy ha, tui cười tươi bạn cũng có ý kiến, mà nhăn nhó thì bạn cũng "khiếu nại", vậy là sao chứ? |
Tui đâu có nói bậy đâu, tui chỉ ghi thôi hà; với lại nghe giọng bạn là tui biết bạn tui đang nhăn nhó mà Chắc giờ bạn tui hết nhăn rồi ha, tui mong là như vậy! Cuối tuần vui vẻ! |
| Nếu nhớ không lầm thì cái hình bạn để trong bài viết là của trường Lê Hồng Phong thì fải ^^ |