Skip to content

Sông Thị Nghè

12/03/2008 23:40

Cuối cùng thì cũng về nhà, đường xa mà tưởng gần, thấy xa nhưng đi mãi rồi cũng tới.

Sông Thị Nghè về đêm cũng đẹp thật, chẳng còn thấy lềnh bềnh rác rưởi như ban ngày nữa, nước lại mấp mé bờ sông, lấp lánh phản chiếu ánh điện. Đúng là Sài Gòn.

Lâu lắm rồi mình mới lại lang thang như thế này, buồn thật.

Hình như mình chỉ biết được bờ sông có một cái vườn cỏ nhỏ trông khá là xanh và đẹp. Còn lại là lê chân đi theo cảm tính.

Biết rằng như thế đã là quá tốt cho mình rồi, nhưng sao mình vẫn buồn, vẫn tham lam, vẫn muốn nhiều hơn.

Nếu có ai đó đụng trúng mình chắc mình cũng chẳng ngoảng lại gửi hoặc nhận lời xin lỗi. Nếu có ai đó tự nhiên đá mình chắc mình cũng không thèm đếm xỉa gì đến... 

Sông TN ban đêm không còn khó chịu bằng ban ngày, mà cũng có thể là do mình không để ý nhiều.

Về nhà là lăn ra ngủ, ngủ để một ngày mới có thể bắt đầu.

Nhưng dường như trong giấc ngủ vẫn thoáng bóng ai... 

Wide Awake

The dawn breaks slowly in the east
As day defeats the night
The echo of your voice that greets
The feeble morning light
Is the only answer to my silent prayer
And promises I never make
You are always with me, you’re always there
In my dreams though I am wide awake

And sometimes a forbidden glance
Will give my heart away
The light that kindled our romance
May ficker through the gray
All the gold and silver at the rainbow’s end
All earthly goods I will forsake
For each shooting star a wish I send
And I dream though I am wide awake

You were the rolling tidal waveThat swept my barren shores
If you will let me share your day
My life’s forever yours
I will never understand the reason why
We fail to learn from our mistakes
I will wait for you as the days go by
With my dream though I am wide awake

Các bài cũ hơn:

Comments:
1 hay
123.17.226.199 - 02/05/2008 17:34


Gửi Comment

Tên của bạn:
Nội dung:

 





Lấy lại password

~~~ Đang Online ~~~

Hiện có 3 khách trực tuyến